Chiếc cầu mang tên Cố gắng (Tạp chí Thương Gia)

Ở Nhà thiết kế Anh Thư – Giám đốc điều hành công ty thời trang Ngân An, người ta dễ dàng nhận thấy vẻ đẹp của người con gái Hà Nội xưa, đằm thắm và dịu dàng trong từng cử chỉ. Trò chuyện với chị, tôi đã thêm hiểu và yêu mến một nhà thiết kế làm nghề không chỉ bằng tình yêu mà cả trách nhiệm gìn giữ hồn dân tộc và một nữ doanh nhân đầy cá tính.

Nói đến Ngân An là nói đến áo dài. Chị lớn lên với hình ảnh của những tà áo dài của một tiệm may nức tiếng Hà Thành… Vậy ấn tượng về tà áo dài trong chị là?

Hình ảnh của tà áo dài dường như đã rất ấn tượng với tôi từ khi còn rất nhỏ. Mẹ tôi là con gái Hàng Đào nên trong những tấm ảnh còn lưu giữ của gia tộc họ ngoại và những câu chuyện kể của bà thì tôi chỉ thấy mọi người mặc áo dài. Lớn hơn một chút thì những chiếc áo dài do mẹ tôi thiết kế lại được gắn liền với những tên tuổi nổi tiếng, những diễn viên ca sĩ cùng hoạt động nghệ thuật với mẹ bởi có lẽ thời bấy giờ cuộc sống khó khăn của thời bao cấp khiến cho không phải ai cũng có điều kiện mặc và may áo dài. Mẹ tôi đã giữ được tình yêu và niềm đam mê với tà áo qua thời kỳ đó cho đến tận bây giờ và đã truyền ngọn lửa đó sang cho tôi. Chính vì vậy áo dài với tôi vừa có gì đó rất thiêng liêng nhưng cũng rất thân thương và gần gũi.

Nhưng ngoài việc là một nhà thiết kế, chị còn là một nhà lãnh đạo. Vậy theo chị nhà quản lý và nhà thiết kế có điểm gì giống và khác nhau?

Trong tôi luôn luôn là tâm hồn của một nghệ sĩ và tính cách của một doanh nhân. Cuộc sống của tôi là cả hai gộp lại nhưng tôi phải biết cách để thích ứng. Khi thiết kế tôi thực sự được sống với tâm hồn nghệ sĩ của mình. Nhưng con người doanh nhân trong tôi hiểu rằng mẫu thiết kê nào sẽ được thị trường đón nhận và mẫu thiết kế nào sẽ được bay bổng trên sàn catwalk.

Thưa chị, trong những năm gần đây, sự xuất hiện của các doanh nhân nữ ngày càng nhiều. Điều này nói lên vị trí ngày càng quan trọng của cộng đồng doanh nhân nữ?

Trong những năm gần đây, người phụ nữ đã khẳng định được vị thế của mình trong xã hội. Các doanh nhân nữ đã góp phần không nhỏ trong việc phát triển nền kinh tế. Họ đã làm rất tốt công việc ngoài xã hội nhưng vẫn hoàn thành nghĩa vụ làm vợ, làm mẹ trong gia đình, điều mà nhiều doanh nhân nam giới lại không làm được.

Dường như khi khó khăn, mọi người thường nhắc tới vai trò của người phụ nữ. Phải chăng lúc này, tố chất, bản năng giới nữ thể hiện rõ hơn cả, chị có nghĩ như vậy không?

Có thể nói người phụ nữ hoàn toàn có thể gánh vác những công việc nặng nhọc vất vả và khi gặp khó khăn họ sẽ phát huy được tố chất và bản năng của nữ giới đó là kiên trì và chịu đựng để vượt qua. Khi cần thiết người phụ nữ cũng sẽ có một nghị lực phi thường mà không phải nam giới nào cũng có được.

Tuy nhiên, nhắc tới doanh nhân nữ, nhiều người vẫn cảm thấy ái ngại khi họ phải hy sinh quá nhiều để có được những thành công đó? Hơn thế, nhiều khi du luận nói về sự thành công của nữ doanh nhân, vẫn có thói quen soi cả vào gia đình của họ?

Không phải thành công nào cũng phải hy sinh và việc hy sinh còn tuỳ thuộc vào quan niệm của mỗi người. Đơn cử như nhiều người sẽ nói là ng phụ nữ ngoài thời gian đi làm còn phải hy sinh thời gian để làm việc nhà phục vụ chồng con. Nhưng nếu người phụ nữ cảm thấy muốn được tự tay chăm sóc con cái hay nấu những món ăn ngon cho gia đình và cảm thấy hạnh phúc về điều đó thì đấy không phải là hy sinh mà là họ đang được đấy chứ.

Suy cho cùng người nữ doanh nhân khi ra ngoài làm việc để thoả mãn đam mê, khẳng định giá trị bản thân phần lớn vẫn là mong muốn cho cuộc sống gia đình được tốt đẹp hơn vậy thì khi thành công trong sự nghiệp vẫn là để vun đắp cho tổ ấm của mình.

Dung hòa được công việc kinh doanh và cuộc sống gia đình là điều không hề dễ đối với nữ doanh nhân. Nếu có sự lựa chọn khác, chị có chọn lại con đường mình đã đi?

Cuộc sống, sự nghiệp ngày hôm nay là do chính tôi đã lựa chọn nên tôi không bao giờ có ý nghĩ sẽ chọn lại cuộc sống của mình.

Nếu được nói về thành công và thất bại, chị sẽ nói gì?

Tôi luôn tâm đắc một câu nói: Thất bại và thành công là hai bên bờ của một con sông và bắc qua con sông đó là một chiếc cầu mang tên là Cố gắng.

Xin cảm ơn chị và chúc chị luôn giữ được niềm đam mê và tình yêu đặc biệt với những tà áo dài Việt Nam.

HẢI GIANG – Tạp chí Thương gia